Tuổi trẻ và những chuyến đi “Phiêu bạt”

  • lúc 06/18/2021
  • chủ đề Blogs

Có thể bạn đang sống một mình ở thành phố xa lạ, một vùng đất lạ thậm chí là một đất nước xa xôi. Số lần về thăm nhà chỉ đếm trên đầu ngón tay. Thời gian ở bên cạnh ba mẹ lại càng ít dần.

Cũng có thể bạn đang bối rối về tương lai vô định, không biết điều gì sẽ diễn ra tiếp theo. Bạn cũng không có một đảm bảo nào về sự yên bình của hiện tại. Rồi bạn tự hỏi rằng sự cố gắng, những chuyến “phiêu bạt” vừa qua có ý nghĩa như thế nào. Liệu bản thân đã hài lòng với hiện tại không. Mình tin rằng, rồi bạn sẽ giống mình. Rồi bạn sẽ trở nên bình tĩnh hơn, sẽ có cái nhìn rộng mở, nhìn nhận cuộc sống tích cực hơn. Bạn cũng thận trọng trong mọi quyết định. Rồi bạn cũng sẽ hiểu rõ bản thân mình nhiều hơn.

1. Một vùng đất mới nhưng không mới

Đối với mình mỗi chuyến đi, làm mình lớn lên rất nhiều. Chuyến đi xa nhà và lâu nhất mình từng đi chính là chuyến du học “Sài Gòn”. Chuyến du học xa nhà này nhà kéo dài 3 năm. Trong khoản thời gian ngắn cũng không ngắn mà nói dài cũng không dài. Thời gian đó mình cũng kịp góp nhặt được những trải nghiệm lần đầu đáng quý.

tuoi-tre-va-nhung-chuyen-di

Mọi lần đầu tiên của mình đều diễn ra tại vùng đất “Đông Dương” cũ. Lần đầu tiên ngắm nhìn sự xa hoa thành phố ở độ cao 10.000m trên chiếc Airbus A321 NEO. Lần đầu mình thử cái vị đắng ngắt của cà phê bệt. Cái vị mà bấy lâu nay chỉ cần uống nước dão thôi là mình cũng đã say sấp mặt. Nhưng  vì đây là món đặc trưng tại Sài Gòn nên mình quyết định thử. Lần đầu tiên mình gặp người yêu đầu tiên cũng tại Sài Gòn. Đối với mình mà nói Sài Gòn là một vùng đất “Mới nhưng không mới”. Mình dần quen với nhịp sống hối hả nơi đây. Bản thân mình đôi khi được trở về cuộc sống tĩnh lặng nơi quê nhà lại khiến mình thấy thiếu, thấy nhớ. 

Xem thêm:

Vé máy bay giá rẻ tháng 8 

Nhiều người bạn của mình sau thời gian du học giống mình, họ quyết định trở về quê lập nghiệp. Họ về phụ trách công việc của gia đình hay thậm chí về lập gia đình yên bề gia thất,…Một vài lần trò chuyện, bạn mình hỏi “thế mày định ở lại Sài Gòn đến bao giờ, mày định về nhà sống không?”. Câu hỏi này sao mà khó trả lời thế nhỉ. Vì bản thân mình cũng chẳng có một đáp án cụ thể hoặc một lý do để mình tiếp tục ở lại hay rời đi. Chỉ đơn giản là Sài Gòn đã trở thành một phần của cuộc sống mình.

Có thể ở thời điểm khác trong tương lai, mình sẽ đem lòng yêu thích một nơi nào khác. Nơi đó yên bình và mới mẻ hơn như Đà Lạt hay Huế chẳng hạn. Rồi mình lại kéo vali lên đường đến sống, gắn bó với nơi đó như cái cách mà mình đang làm với Sài Gòn hiện tại. Mình cũng không biết nữa, đó là chuyện của tương lai. Hiện tại tình yêu của mình dành cho người tình mang tên “Sài Gòn” vẫn chưa hề vơi bớt. 

tuoi-tre-va-nhung-chuyen-di
tuoi-tre-va-nhung-chuyen-di

Mình thắc mắc, những người bạn của mình họ chọn về nhà sau ngần ấy năm học tập và phát triển ở Saigon này, rồi họ lại về nhà. Liệu họ có thấy tiếc cho khoảng thời gian ấy không?

Sau này, một người bạn trên FB chia sẻ một bài viết về câu chuyện của tác giả người Trung Quốc Lư Tư Hạo. Mình mới có đáp án cho điều mình thắc mắc. Tóm tắt ý chính của câu chuyện như sau. Một người phú ông bán hết tài sản về làng chài sinh sống. Người ngư dân sống trong làng chài từ nhỏ thấy phú ông thì cười nhạo ông. Ngư dân nói ông ta rời làng lâu vậy, khổ sở như vậy mà cuối cùng lại phải trở về làng chài sống thôi. Phú ông cười nói, ông chỉ cả đời ở đây còn tôi lựa chọn để trở về đây.

You have to be here, and I choose to be here

Khi bạn không thể đến nhiều nơi, thử được nhiều mỹ vị mới, khi bạn chỉ có thể uống nước lọc. Thì bạn sẽ thấy nước lọc rất ngon. Đó là vì bạn chưa từng thử qua trà sữa, rượu vang hay bia thủ công. Nhưng nếu khi thử qua tất thảy các loại đồ uống mà bạn vẫn cảm thấy nước lọc ngon thì khi đó bạn mới thực sự thích nước lọc.

2. Tôi đi vì điều gì

Chúng mình chấp nhận và theo đuổi những thử thách khó khăn, gian khổ khi lựa chọn cuộc sống xa nhà. Là vì mình muốn được ngắm nhìn thế giới mới, lạ. Mình muốn cuộc sống của mình có thêm nhiều màu sắc hơn. Nên mình có thể chấp nhận con đường mới lạ, đôi lúc cảm thấy cô đơn xen lẫn chông chênh không rõ đích đến. Sự khởi đầu với con số 0 tròn chỉnh. Dù con đường phía trước quanh co khúc khủy mình vẫn chọn đi tiếp.

“Chúng ta trèo lên rất cao, đi rất xa, không ngừng nỗ lực cố gắng, không phải để cả thế giới nhìn thấy mà là để nhìn thấy cả thế giới”.

Nhìn nhiều rồi sẽ biết nên lựa chọn thế nào. Đi xa rồi sẽ biết được điều mình muốn là gì. Bởi vậy ý nghĩa của sự phiêu lưu của chính mình là để mình hiểu mình hơn, để mình đưa ra được lựa chọn tốt với mình hơn.

3. Tiết kiệm cho tương lai hay ta chỉ sống một lần trên đời

Mình quen một người chị làm trong lĩnh vực Bất động sản. Gần đây mình hỏi thăm chị mới hay sau 2 năm làm việc. Chị đã được thăng chức Trưởng Phòng kinh doanh, thu nhập cũng khá là khủng đâu đó vài chục triệu mỗi tháng. Khoản thời gian mới chập chững vào nghề, mình là người thấy rõ nhất sự cố gắng của chị. Chị đi sớm về muộn, chăm khách kể cả trong giấc ngủ. Sự cố gắng không ngừng của chị đạt được thành quả cũng là lẽ đương nhiên. Nhưng cũng từ dạo đó, những buổi cà phê tâm sự, những chuyến đi thư giãn, ngắm nhìn vùng đất mới dần vắng mặt chị.

Dường như chị dành 200% công suất cho công việc. Mình thắc mắc liệu chị có cảm thấy hài lòng với cuộc sống hiện tại không? Cuộc sống hiện tại có khiến chị hạnh phúc không? Chị có tiếc nuối về những điều chị đã bỏ lỡ không?. Cuộc sống của chị bị bủa vây bởi guồng quay công việc. Cuộc sống không còn chỗ trống cho những trải nghiệm mới. Câu trả lời có thể là “có” nhưng cũng có thể là “không”. Vì những gì chị nhận lại từ sự đánh đổi đó thì chỉ có chị là người rõ nhất. 

tuoi-tre-va-nhung-chuyen-di

Nhưng với mình, mình không có lựa chọn giữa việc kiếm nhiều tiền và việc kiếm nhiều trải nghiệm. Mình buộc phải chọn con đường kiếm tiền, nhưng mình sẽ cố gắng sắp xếp để dành ra một khoảng thời gian cho riêng mình. Mình có thể ngắm nhìn thế giới xung quanh, đi và đến nhiều nơi thử nhiều điều mới lạ khi có thể. Ưu tiên kiếm nhiều tiền của mình không phải là số 1. 

 Nếu được chọn lựa, bạn sẽ chọn điều gì?

Trong tương lai, dù lựa chọn trở về nhà hay ở lại một thành phố xa lạ, thì mình chắc chắn bản thân mình đều có thể tự lực sống tiếp.

Thời trẻ, chúng ta có đủ sức mạnh và dũng khí để vươn cao, bay xa, chúng ta luôn mong muốn được tha hồ phiêu bạt, nhưng không có đủ sự thông minh, sáng suốt và kinh nghiệm. 

Trưởng thành, có đủ trí tuệ, thông minh, cũng đã có kinh nghiệm, song lại không có dũng khí rời bỏ cuộc sống yên ổn. Nhưng tuổi trẻ thì chỉ có một lần, hãy bước đi, tới nơi bạn muốn đến. Bạn hãy leo lên trên cao, tới nơi bạn muốn. Tầm mắt phóng được xa là có thể bình thản rồi. Ngắm nhìn nhiều thì sẽ biết bạn thân phải lựa chọn ra sao.

Sacojet, 20/06/2021.

Từ khóa:
Chia sẻ:

hotline